Nếu tôi ở Việt Nam tôi sẽ cưới Hoàn làm vợ, vì với em tôi
còn thấy có thi vị của ái tình, nếu tôi có tham vọng quyền thế muốn leo dần lên
cao thì tôi cưới Tuyết Mai làm vợ. Nhưng tôi lại biết tin mình sẽ quay trở lại Đức,
tôi lại nhớ đến người em gái có mái tóc đen đã cắt đi một bó con con tặng tôi,
gọi là tóc thề. Lúc đó tôi chưa nghĩ tới em là dòng dõi Do Thái. Tôi không muốn
dây dưa với Hoàn để làm khổ em, nhưng Tuyết Mai lại bỏ cả công việc ở viện khoa
học xã hội, để đưa tôi đi chơi, em quyết chiếm đoạt trái tim của tôi? Tôi lại
thấy không dấn tiếp mối tình này khi Tuyết Mai đang khao khát lấy chồng, cắt đứt
nửa chừng sẽ làm Tuyết Mai điên tiết lên phá hỏng chuyến đi sang Đức của tôi? Tuyết
Mai cũng đã từng tự tử vì thất tình đó sao? Nhờ giao du với tôi mà Tuyết Mai
cũng chịu ảnh hướng ý chí muốn sống muốn vươn lên của tôi, luôn mỉm cười nhạo
báng ngạo nghễ với khó khăn bi thương tang tóc thành công và thất bại trên đường
đời. Sẵn sàng đạp bỏ bức tường cũ để xây dựng lại bức tường mới miễn là mình
luôn khỏe mạnh và minh mẫn. Nếu Tuyết Mai có một đứa con cô ta sẽ học làm mẹ và
tu chí hơn, dù có tôi hay không có tôi bên cạnh. Cũng là cái ân tình của tạo
hóa.
( phongtrankieubac.blogspot.com ) Tôi Lu Hà, trong các sáng tác của tôi chỉ có một bút danh duy nhất bất di bất dịch là Lu Hà. Khi viết tay, đánh máy hoặc in ấn đều rõ ràng Lu truớc Hà sau. Thiết tưởng cũng chẳng cần biết tên họ thật của tôi trong giấy khai sinh làm gì? Chỉ vài bức ảnh của tôi đăng rải rác trên mạng Internet cũng đủ cho mọi người biết rõ Lu Hà là ai? Thơ văn của tôi phần lớn đều ghi rõ ràng ngày tháng năm sáng tác.
Samstag, 14. September 2019
Tôi Cần Phải Lấy Vợ (6)
Truyện dài của Lu Hà phần 6
Chuyến về quê này tôi có mang theo một cái đài bán dẫn nhỏ
để nghe nhạc và tin tức dọc đường. Thực ra mọi chi tiêu ăn uống hàng tháng trời
lang thang các tỉnh thăm họ hàng và cũng để săn lùng đồ cổ toàn tiền của Tuyết
Mai, nên tôi thấy cũng ngượng thì ra mình chỉ là thằng đi theo ăn bám mới quyết
định bán quách cái đài đi cho một thằng em trong làng, sau này em gái nó lại lấy
con trai chú tôi thành ra hai nhà lại thông gia với nhau. Số tiền này tôi giao cho
Tuyết Mai giữ và chào chú thím tôi quay xe trở lại Hâ Nội. Tuyết Mai bảo tiện
đường vào ghé thăm nhà mẹ và các cậu mợ ở một cái làng khá lớn gần kề thị xã Lập
Thạch, mẹ Tuyết Mai là một bà thẩm phán tòa án đã về hưu. Hai cậu cùng chung một
tên gọi là Thắng lớn và Thắng nhỏ. Cậu lớn làm xã đội trưởng, cậu nhỏ làm trưởng
phòng thông tin huyện, dì út làm nghề dạy học. Khi tôi đến nhà Tuyết Mai giới
thiệu tôi là bạn, bạn kiểu gì thì không nói rõ.
Sonntag, 28. Juli 2019
Lu Hà Và Văn Thi Nhân Chùm Số 81
Đời Anh Lãng Du
cảm xúc nhạc Trần Vũ Anh Bình
Anh xin làm áng mây trôi
Lãng du bèo bọt xa xôi mảnh đời
Cây thông thề nguyện dưới trời
Ngàn thu hoang vắng sương rơi lối mòn
Tôi Cần Phải Lấy Vợ (5)
Truyện kể của Lu Hà phần 5
Con ngựa sắt truy ô xích thố của chúng tôi lại bon bon phi
nước kiệu qua phà Chí Chủ và dọc theo con đê chạy tuốt về quê nhà. Chú thím tôi
mừng lắm, có hai cháu về chơi. Các em đã lớn đi làm việc xa nhà cả. Riêng có thằng
Dị con trai lớn nhất ở nhà, để ôm chân bàn thờ ông bà ông vải thay tôi, nó bảo
rằng: Anh cả là người từng trải thật, mấy tháng trước em cứ tưởng anh cưới vợ
mà nay lại dẫn một chị mới về làng. Bố mẹ tôi vốn dĩ không ưa Tuyết Mai nên đã
điện gấp về quê thông báo cho họ mạc hai bên nội ngoại là không nên tiếp đón gì
cả. Chú ruột tôi đã từng là giáo viên dạy văn hóa trương trình bổ túc tương
đương với cấp 3 cho các học viên của trường sĩ quan lục quân Sơn Tây là người
thông thoáng thức thời không câu nệ tiểu tiết. Nói chuyện với Tuyết Mai chú lại
tỏ ra rất tâm đắc. Chú rủ ngày mai đi Yên Lập chơi, tiện cái xe máy đó chở chú
đi theo. Tôi thấy dù sao thì chú cũng là đàn ông ngồi mé sau Tuyết Mai hay ngồi
ôm lưng tôi đều không tiện, nên chú đành phải lẽo đẽo đạp xe đạp theo sau.
Tôi Cần Phải Lấy Vợ (4)
Truyện kể của Lu Hà Phần 4
Sau khi chào ông bà Thất các cô chú gì, cám ơn hết thảy họ
hàng, tôi phải chở cho Tuyết Mai một cái bọc có hơn chục cái bát đĩa cổ, tiện
đường rẽ qua ngả Phú Thọ thăm nhà ông bà Vệ Bàn vốn là Việt Kiều từ Thái Lan về.
Ông Vệ Bàn là cháu bà nội tôi vốn dĩ là vệ quốc quân theo đoàn quân Tây tiến để
xây dựng cơ sở cách mạng ở đó và lấy vợ luôn. Vì nghe theo lời kêu gọi của đảng
bác, ông Vệ lại khuyên bà Vệ lại mang các anh chị trở về Việt Nam. Tôi nhớ ngày
đó các chị xinh tươi như những đóa hoa trà mi, nói tiếng Việt trọ trẹ líu lô
như chim hót. Anh Thọ là con út bằng trà tuổi tôi, thích chơi đàn ghi ta.
Tôi Cần Phải Lấy Vợ (3)
Truyện kể của Lu Hà phần 3
Người Việt mình không biết từ khi nào vốn háo danh, thích được
bằng khen huân huy chương, nhất thân nhì quen. Lấy vợ lấy chồng thì thích phải
là con nhà gia thế cách mạng có bố mẹ làm to, ông nọ bà kia để nhờ vả. Tôi thấy
khi còn học nghề hóa chất dẻo ở Đức có mấy thằng con trai cưa cẩm được mấy đứa con
gái con các ông bí thư quận huyện, tùy viên quân sự đại sứ quán v.v... thì mặt
vênh váo lên kiêu ngạo lắm, mặc dù mấy cô đó theo tôi chỉ vào dạng xinh xắn hơn
thị Nở một tý. Ở Việt Nam thì khoe khoang có bạn thân mà bố mẹ nó là ủy viên bộ chính trị, ủy viên trung ương
đảng, bộ trưởng thứ trưởng công an, cục nọ phòng kia. Mặt mũi rạng rỡ tỏ vẻ phấn
khởi lắm là mình cũng có tí hơi thần thế. Thấy ai thực sự giỏi giang hơn mình
thì mặt mày lúc nào cũng hầm hầm, chỉ thích triệt hại nhau. A dua và nịnh bợ là
một căn bệnh xã hội trầm kha, không thể nào chữa lành được. Tôi thấy Tuyết Mai
thực sự là một cô gái có học vấn và rất giỏi giang đối nhân xử thế quyền biến
như thần và tôi mến cô coi như tri kỷ hồng nhan. Chứ không phải cô ấy thuộc diện
3 C, con cháu các cụ cả.
Tôi Cần Phải Lấy Vợ (2)
Truyện kể của Lu Hà phần 2
Tôi nghĩ với một thành phần lý lịch cơ bản gia thế cách mạng
khủng long như vậy, Tuyết Mai học hành đỗ đạt nhiều, trình độ có thể nói là rất
uyên bác. Nếu như cô ta ngoan ngoãn chăm chỉ làm việc cúc cung tận tụy phụng sự
chế độ thì cái chức chủ tịch quốc hội hay bộ trưởng như bà Nguyễn Thị Kim Ngân,
hay bà Nguyễn Thị Kim Tiến gì đó, nếu
giao cho Tuyết Mai chỉ là trò trẻ con. Nhưng Tuyết Mai là một người con gái quá
mẫn cảm giàu tình cảm đã yêu ai thì yêu đến chết mới thôi. Từ nhỏ đã sống ở nước
ngoài, lớn lên về nước thì cô đã ngoài 25 tuổi lại dính vào tình ái yêu đương.
Cô ta từng yêu một anh chàng nhà báo và bị bỏ rơi vì anh ta đã có vợ con. Thành
ra cô ta là người thất tình, cho tới khi
gặp tôi như người chết đuối vớ phải cây củi gộc. Tôi lang thang đi chơi với Tuyết
Mai là cũng để vực đỡ tinh thần cô ta lên. Cũng nhờ có tôi mà Tuyết Mai đã gượng
dậy học tập ở tôi đức tính bền bỉ dẻo dai, vui vẻ mà sống cho tới ngày nay, có
con gái và có bạn tình là một người Âu làm đạo diễn điện ảnh thay thế tôi làm
cha làm chồng. Họ sống với nhau thật là hạnh phúc. Tuyết Mai không thể ở Việt
Nam để phục vụ chế độ, cô ta không thể là tòng phạm với loại người bán nước, với
nhóm lợi ích bòn rút tài sản quốc gia, ôm chân làm tôi tớ cho ngoại bang, chịu
kiếp nô tài hay táng tận lương tâm dung túng họ hàng đàn em bán thuốc ung thư
giả cho người Việt Nam được. Với tính nết ngay thẳng cương trực này Tuyết Mai
không thể sống được ở Việt Nam, cô ta sẽ bị cỗ máy nghiền đày đọa xuống tận
cùng xã hội, bị dìm xuống tận bùn đen như con giun con dế, suốt đời không thể
ngóc cổ lên được. Đừng có vỗ ngực kiêu căng ngạo mạn mình thông minh hơn các
ông trong bộ chính trị, tuy họ từng là bạn bè
thân thiết của cha chú mình. Họ là cả một tập thể lên kết với nhau như
xi măng cốt sắt, là một khối lãnh đạo đồ sộ, một cỗ máy cơ chế khổng lồ. Thân
phận nữ nhi thường tình, đái không vượt qua ngọn cỏ thì làm nên trò trống gì?
Hãy an phận hủ thường với kiếp sinh ra là đàn bà nằm dưới đàn ông.
Abonnieren
Posts (Atom)