Samstag, 14. September 2019

Tôi Cần Phải Lấy Vợ (11)


Truyện dài của Lu Hà phần 11

Chúng tôi cưới nhau chừng một tháng thì biết ngay Tuyết Mai đã mãn nguyệt khai hoa, chắc chắn tôi sẽ được làm bố và Tuyết Mai sẽ thành mẹ. Đúng như khao khát và nguyện vọng cuả cả hai bên. Với Tuyết Mai mong muốn có con sớm để trả thù người tình cũ là một anh chàng nhà báo đã bỏ rơi cô ta, vì anh ta đã có vợ và 4 đứa con. Anh ta lừa dối cô ta là trai tân, ve vãn rồi lòi ra đã có vợ con, còn tôi là trai tân thực sự. Tuyết Mai cũng vì quá yêu tôi nên muốn có một đứa con để giữ chân tôi, hy vọng hàng tháng tôi sẽ gửi đồ về chu cấp cho hai mẹ con.  Còn tôi thì thấy Tuyết Mai thuộc dòng dõi mang những tố chất di truyền tốt, tuy rằng con nhà nòi cộng sản gộc thì đã sao? Tôi thực lòng muốn có con với cô ta để duy trì nòi giống Việt Nam, con trai hay con gái đều tốt cả, để lại một chút kỷ niệm hình bóng của tôi cho cha mẹ họ hàng và quê hương, rồi tôi sẽ ra đi mãi mãi không muốn bao giờ trở lại nữa. Tôi tin rằng suốt cả cuộc đời tôi, và cả khi tôi đã chết đi đất nước này sẽ vẫn mãi thế thôi, dân vẫn mê muội mọi sự đã có đảng lo và đảng vẫn cứ lừa dối tuyên truyền phỉnh nịnh lường gạt mãi mãi chừng nào nước Tàu không có nội loạn và tự tan rã ra từng mảnh nhỏ như thời xuân thu chiến quốc. Nhưng ở đời ai học được chữ ngờ một nước chủ hầu lệ thuộc quá nặng vào thiên triều đại Hán vẫn có thể tự chuyển mình tách ra là một nước độc lập có chủ quyền thực sự như một phép lạ của tạo hóa? Vậy hãy ráng sống chờ xem một phần trăm của tia hy vọng.

Tổng Thống Chirac


Đơn Xin Tỵ Nn Bài Trừ Do Thái

Thưa ngài Tổng thống Pháp Chirac!
Thay mặt gia đình, tôi làm đơn này xin được tỵ nan để bảo vệ và an toàn cho cả gia đình.
Tôi tên là Lu Hà sinh ra. 01.12.1953 tại Hà Nội

Tôi kết hôn với một phụ nữ Đức tên là Sahra sinh quán tại Pirna Dresden Đông Đức. Chúng tôi có 5 đứa con với nhau.
Tôi khẳng định: Chúng ta không có sự an toàn cho tính mạng và sức khỏe trong hiện tại Tuy nhiên với Lautgesetz một gia đình người Đức. Tôi đã nhập tịch Đức từ năm 1993. Chúng tôi chỉ là những công dân bình thường, chúng tôi không phải là tội phạm hay chống đối xã hội. Nhưng chúng ta thường phải sống sợ hãi, lo lắng trên đất Đức. Đó là về cảm giác tội lỗi cũ của Stasi (Tình báo An ninh Nhà nước) trong DDR trước đây với chúng tôi.

Tòa Án Schönau


 27.03.1995

Đơn xin đòi quyền pháp lý
Vì những sự cố ở CHDC Đức cũ (tiểu bang Sachsen)

Lý do: Không được quyền giáo dục nuôi dạy con cái, cụ thể 2 con trai, vì luật pháp vô lý bị lạm dụng kiểu luật rừng, vì chồng tôi là người nước ngoài, và chúng tôi chưa kết hôn vào thời điểm cả hai sinh ra 2 đứa con, chúng tôi bị tước quyền làm cha mẹ, không có lệnh của tòa án tại cộng hòa dân chủ Đức .

Như tòa án đã đọc. Do đó, những phản ứng vô nhân đạo của chính quyền GDR, hai đứa trẻ tội nghiệp, đã gây ra thiệt hại lớn nhất. Có 2 ý kiến ​​từ các bác sĩ, các nhà tâm lý học nói rằng Roberto và Henry đã trải qua một chấn thương tinh thần nghiêm trọng, với thiệt hại nghiêm trọng có thể không bao giờ được làm  lành trở lại, đặc biệt là khi cha mẹ khó khăn về kinh tế và gánh nặng lớn, cả gia đình bị xã hôị kỳ thị hiểu lầm khinh miệt xa lánh bỏ rơi một mình.

Tòa Án Nhân Dân Quận Pirna


Pirna 20.7.1965

Tôi nhận được tài liệu này từ Ủy viên Liên bang về các tài liệu của mât vụ an ninh Nhà nước của Cộng hòa Dân chủ Đức cũ. Vụ án này xét xử người cha vợ bất hạnh về tội vượt biên qua hàng rào biên giới từ đông Đức sang tây Đức

Thư Gửi ông B


Cơ quan Thanh thiếu niên Quận L-H

Kính gửi ông B,

Tôi có thể hỏi ông một cách lịch sự, ông bao nhiêu tuổi?
Thư  và đơn của ông gửi tòa án quận L-H / Vormunschaftsgricht tôi đã nhận được. Ông viết loạn xị không có lý do nội dung cụ thể, mọi thứ đều lộn xộn và có những thông tin sai lệch.

Trong thư của ông ngày 09.12.1997, ông bảo chúng tôi đừng đề cập đến những mong muốn và nhu cầu mà chúng tôi với tư cách là cha mẹ ruột đối với Roberto & Henrry. Ngoài ra, văn phòng thanh thiếu niên không hề quan tâm nội dung khẩn thiết hợp tình hợp lý của chúng tôi về sự đền bù thiệt hại về thể xác và tinh thần mà quá khứ bên phía Đông Đức đã gây ra cho gia đình chúng tôi những điều khoản cụ thể trong thư của tôi gửi đến cơ quan của ông. Cái đau đớn của nỗi lòng người cha người mẹ sinh ra những đứa con thật sự khỏe mạnh từ máu thịt, nhưng chúng phải chịu đựng những chứng bệnh giả tạo mà chính người Đức, những kẻ mang danh bác sĩ và sư phạm cô nuôi dạy trẻ cài cắm bệnh tật lên chúng nó vì sự ghen tỵ với nòi giống khác, nhất là dòng dõi Do Thái và Việt Nam. Ông muốn bao che cho tụi mật vụ Stasi, dù chúng nó có ác nhân vô đạo thì chúng nó cũng là người Đức.Trí tuệ và khả năng tư duy ngắn ngủi chỉ có bấy nhiêu thôi, ông chỉ nghĩ đơn giản nghĩ chúng nó có cùng huyết thống với ông. Ông hoàn toàn mù quáng về cái gọi huyết thống chủng tộc. Đó chỉ là một thủ đoạn mỵ dân tầm thường ấu trĩ trẻ con mà Hitler đã sử dụng để ru ngủ người dân Đức. Người Việt Nam chúng tôi có câu ngạn ngữ: Xui trẻ con ăn cứt gà sát.

Thư Gửi Nhà Nước BRD


Kính thưa bà Chủ tịch quốc hội Liên bang
Kính thưa ông Tổng thống Liên bang
Rất vinh dự tới ngài Thủ tướng

Thay mặt gia đình tôi, đầu tiên là người chồng và người cha của vợ con tôi. Tôi viết thư tới các ông bà nguyên thủ quốc gia. Tôi là một công dân Việt Nam và  nhập quốc tịch Đức từ năm 1993. Vợ tôi là một công dân Đức và là người gốc cha Niedersachsen sinh ở Sachen. Chúng tôi đã kết hôn và cùng nhau có 5 đứa con 13, 12, 10, 3 và 1 tuổi. Tôi sống ở Đức trong 21 năm qua.
Tôi cảm thấy tôi chỉ là công dân không mong muốn ở Đức. Đức thuộc về người Đức và chúng tôi muốn rời khỏi Đức. Chúng tôi cần sự giúp đỡ từ Cộng đồng nhân loại quốc tế. Chúng tôi muốn là công dân tự do của trái đất. Khi chúng tôi chết đi, chúng tôi thuộc về bụi và cát từ trái đất này.

Thư Gửi Hiệp Hội Cộng Đồng Do Thái Tại Pháp


Tây Đức 23.11.1997
Vợ Chồng Văn Sĩ Lu Hà

Kính gửi ông Chủ tịch hiệp hội cộng đồng Do Thái tại Pháp

Tôi có một mối quan tâm cá nhân xin được trình bày với ông. Xin ông và cộng đồng hãy giúp chúng tôi để được hỗ trợ, để được cùng chia sẻ an ủi  động viên, để tìm lại danh tính thực sự của tôi. Giúp tôi tìm lại nguồn cội, gốc gác tổ tiên, tiểu sử của tôi có những khoảng trống bí ẩn.

Như tôi đã mô tả trong lá thư đầu tiên, cuộc xung đột của tôi với chính quyền ở CHDC Đức và Đức, tôi được đối xử như một người nước ngoài. Tôi chỉ sở hữu hộ chiếu Đức, v.v. Từ năm 1990 trong FRG, tôi đã cố gắng làm sáng tỏ bằng cách yêu cầu các cơ quan Gauck lục tìm trong hồ sơ của Stasi. Nhưng hoàn toàn vô vọng, mọi thứ đã bị phá hủy.