Sonntag, 17. November 2019

Vật Lộn Với Cuộc Sống (3)


Truyện dài của Lu Hà phần 3

Tôi vin vào chuyện 2 quán trọ GM, quán trọ vợ chồng nhà người Đức và Ba Lan phục vụ không chu đáo. Nhất là quán mẹ con mụ GM nên tôi lần khân không chịu trả tiền cho trung tâm tỵ nạn gọi là Übergangwohnheim. Số tiền phòng xã hội trả vào tài khoản riêng tôi chuyển hết sang cho trường dạy lái xe ô tô. Có bằng lái lại có chỗ làm ổn định tôi mua ngay ô tô. Có ô tô thật là lợi hại vô cùng tôi tìm ngay được căn nhà hẻo lánh giữa rừng thông. Mua một cái xe Nhật giá 15 ngàn DM, tuy phải trả góp hàng tháng quả là một sai lầm. Phòng xã hội giảm trợ cấp cho gia đình tôi 20%, họ yêu cầu tôi phải bán ô tô đi. Bây giờ tôi ngán ô tô mới lắm, hay xe dùng lại giá cao. Với tôi chỉ cần một chiếc ô tô cũ giá 500 € hay 1.000 € là đủ. Xe nào dù cũ hay mới tốt hay dở thì cứ 2 năm lại kiểm tra kỹ thuật một lần. Nhiều cặp vợ chồng từ Nga, Đông Đức hay các nước cộng sản Đông Âu kể cả người Việt đã ly di vì nợ nần, vì thích mua sắm đồ sịn. Thất nghiệp nhưng lại mua những cái xe Audi giá 50 ngàn Euro. Xin nhớ cho là mãi tới năm 1999 thì nước Đức mới chính thức bỏ đồng D-Mark để tiêu đồng Euro. Vì tham lam vật chất tôi mua cái Nissan chả khác chi phải cung phụng nuôi dưỡng bố già, nay ốm mai đau. Chỉ một cái sổ mũi hắt hơi thôi là lo cuống lên.

Vật Lộn Với Cuộc Sống (2)


Truyện dài của Lu Hà phần 2

Đời tôi viết đến đây nhìn lại là một chuỗi dài những cái khôn ngoan ranh mãnh và ngu dại dồn đuổi nhau hoài. Cũng may mà tôi khôn nhiều hơn ngu nên tôi đến ngày nay vẫn còn nguyên vẹn thần trí và thể xác để ung dung nhẩn nha hàng ngày để viết truyện dài kể về đời tôi cho thiên hạ đọc. Để phòng khi tôi ra đi vĩnh biệt thế giới này để các bạn trên Facebook hay trên các trang mạng Internet khỏi ngỡ ngàng đột ngột và hỏi nhau thi sĩ văn sĩ Lu Hà là ai ?

Samstag, 19. Oktober 2019

CHƯƠNG XIII. Vật Lộn Với Cuộc Sống (1)


Truyện dài của Lu Hà phần 1

Xâ hội tư bản không phải là thiên đường, không phải là miền đất hứa mà Chúa đã ngỏ ý ban cho ông Abraham là thủy tổ của người Do Thái và người Ả Rập, cũng chưa hẳn là nơi đất lành thì chim đậu, không phải hễ ai đến đây là có thể bốc được của trời. Nhưng ở đây người ta có quyền học tập, lao động, làm việc hết sức mình và có quyền lười biếng. Lười biếng thì ít tiền, lười thối thây ra nghĩa là chả làm gì cả động đậy đến chân tay, lười đến mức không thèm có gia đình, không vợ không con cũng chả sao, không nhà không cửa thì là vô gia cư bụi đời mà người Đức quen gọi là: “Asoziale và Lumpenproletariat“ Asoziale là tiếng gọi khinh miệt đã có từ thời Đức quốc xã Hitler. Còn cái gọi là vô sản lưu manh, vô sản rẻ rách “ Lumpenprotariat” lại chính từ cửa miệng ông tổ cộng sản Các Mác nói ra. Vậy Hitler có khác chi con đẻ của Các Mác? Nhưng dưới chế độ nhà nước tư bản Đức họ vẫn được nhận tiền cứu trợ của phòng xã hội 10  Euro hàng ngày. Theo tôi là đủ để ăn no mỗi ngày  để duy trì mạng sống với điều kiện không bia bọt thuốc sái. Người nước ngoài với lý do tỵ nạn đến đây  tìm kiếm tự do  gọi là Asyl cũng được nhận được khoảng 143 € đến 150 € một tháng.

Freitag, 18. Oktober 2019

Lu Hà Và Văn Thi Nhân Chùm Số 88


Để Tang Cho Tình
cảm xúc bài hát của Lam Phương

Tình yêu đã chết lâu rồi
Mùa đông năm ấy xa xôi cuối trời
Chiều nay lã chã mưa rơi
Con chim lẻ bạn chơi vơi nẻo nào?

Lu Hà Và Văn Thi Nhân Chùm Số 87


Trái Tim Thổn Thức
cảm xúc bản nhạc của Phố Thu & Tuấn Hải

Tôi người lính chiến đồn xa
Chập chùng biển cả quan hà mù sương
Trăng tuần xao xuyến vấn vương
Nụ hôn em gái hậu phương thuở nào

Lu Hà Và Văn Thi Nhân Chùm Số 86


Bốn Mùa Sầu Tang
cảm xúc nhạc Trúc Phương

Chiều hôm em đến nhà chơi
Hai bàn tay trắng nụ cười cũng không
Hai mươi tuổi bước qua sông
Thuyền ai ván đóng má hồng phôi pha

Kiện Về Xúc Phạm Danh Dự Cá Nhân


Văn phòng Thanh niên huyện L-H
Ông B

Thư  kiện của ông B ngày 18.12.1997
Đe dọa tôi văn sĩ Lu Hà vì tội hình sự xúc phạm cá nhân ông B và bà thẩm phán tòa án Giám Hộ

Kính gửi ông B
Kính thưa quý vị và các bạn,