Tình Huế Đa Đoan
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Huế Buồn
Thôn Vĩ Dạ lờ mờ sương
khói
Dòng Hương Giang nước
chảy lững lờ
Văn Lâu mái đẩy điệu hò
Mái nhì não nuột bến
đò sầu vương
Chạnh lòng nhớ nội trồng
Nam Phổ
Hàng cau buồn cổ độ
trăng soi
Mây hồng thơ thẩn ghé
chơi
Ngự Bình ai vẽ tuyệt vời
Huế ơi!
Tháng năm trọn một đời
chung thủy
Hồi chuông vang Thiên
Mụ nhẹ rung
Bi ai uổn khúc não
nùng
Trường Tiền mấy nhịp
thẹn thùng bóng ai?
Nghiêng vành nón xinh
tươi Đồng Khánh
Trên bờ vai mấy nhánh
hoa bay
Tóc huyền áo tím hương
say
Nưả chờ nưả đợi áo dài
vấn vương
Mơ màng gọi thân
thương giọng nói
Mùi xạ hương mát mẻ
cam lồ
Hững hờ nước chảy về
mô
Thuyền trôi không lái
bến bờ tương tư
Huế đẹp rưá, Huế mơ,
Huế mộng
Huế cuả Thu đường ngập
bóng hoa
Hàng cây phượng vĩ chiều
qua
Thẫn thờ nuốc tiếc mái
đầu xanh xanh
Huế tha thiết bình
minh viễn vọng
Lá vàng bay cay đắng
nguồn cơn
Phải chăng tình Huế đa
đoan
Dở dang bạc mệnh sầu
tuôn tủi hờn?
19.11.2011 Lu Hà
Tình Trăng Hương Gió
cảm tác từ thơ xướng hoạ Mai hoài Thu và Hoa Mai: Muốn Ngủ
Cùng Trăng
Mấy đêm ngủ cùng chàng
trăng mát
Gió hây hây ngây ngất
lòng em
Xôn xao gió động êm đềm
Mơn man lả lướt làm mềm
làn da...
Ối! Trăng ơi! Mặn mà
tha thiết
Hồn lên cao có biết
hay không?
Trăng cười lấp ló má hồng
Lăn tăn mặt nước thiên
bồng Hằng Nga...
Cầu ao tắm nõn nà bông
súng
Xoá bụi trần cay đắng
trầm luân
Hương thơm ngào ngạt
đang xuân
Như người thiếu phụ nồng
nàn cuồng ngông...
Dám mơ mộng cùng ông
trăng sáng
Tuổi ô mai trong trắng
thuở nào
Bao đời thiếu nữ ước
ao
Mặn nồng ân ái ngọt
ngào trái cây...
Mười sáu tuổi vơi đầy
non nỉ
Ánh trăng vàng đắm đuối
đào tơ
Bướm ong quấn quít dạt
dào
Thẹn thùng mắc cỡ nghẹn
ngào chàng ơi!...
Yêu say đắm bồi hồi
nghiêng ngả
Uống mật trăng đang rỏ
xuống dần
Toàn thân run rẩy mê
man
Vẳng nghe tiếng hát
cung đàn ngân vang...
Ôi! Thoả mãn bên vầng
trăng tỏ
Đưa đón nhau ngắm
nghiá ả Hằng
Lưng ong uốn éo nhẹ
nhàng
Phượng loan cuốn chặt
trào dâng cơn nồng
Được như ý cung vàng
thỏ ngọc
Gió nồm nam rạo rực mơ
hồ
Tiếng ai xao xuyến
trên bờ
Phau phau trắng muốt mờ
mờ Tiên Nga...
Rũ cho sạch ta bà khốn
khổ
Bụi trần ai đày đoạ
tình nhân
Lòng trinh thanh thoát
trần gian
Mấy ai tắm gió muôn
vàn tơ trăng
Ai dám bảo gió cuồng
mây dại
Gió mây vần ân ái cảm
thông
Trăng non trăng khuyết
trăng hồng
Trước sau trăng vẫn trắng
trong cõi lòng
Dù ngàn dặm biển nông
sông cạn
Trăng vẫn còn tận hiến
không thôi
Yêu trăng yêu cả đất
trời
Tình Thu vời vợi u
hoài thiên thu...!!!
12.1.2012 Lu Hà
Tình Trôi Sông Hồ
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Đêm Nguyệt Cầm
Ta lê lết trườn trên
sa mạc
Tấm thân tàn xao xác
than ôi!
Mênh mông không dấu
chân người
Em tôi bé bỏng xa xôi
mịt mù...
Đêm trăng gọi muà thu
trở lại
Vì yêu em hoang dại tuổi
xuân
Suốt đời manh áo che
thân
Xót xa trần tục trăm
ngàn khổ đau...
Rồi gục ngã bên bờ tăm
tối
Chẳng cùng ai trăn trối
đôi lời
Một thời lây lất tả
tơi
Buồn vui thì đã về nơi
cát lầm...
Thân mục nát âm thầm
giun dế
Điệu ca luân rên rỉ hư
danh
Sinh thời bao quản hôi
thanh
Thất tình bi lụy đầu
xanh uá tàn
Gì đáng quý tri âm chẳng
có
Có còn ai nào đó xót
xa
Ăn năn hối tiếc tiễn
đưa
Vi vu gió thổi cỏ rầu
héo hon?
Trở về biển nỉ non réo
rắt
Đêm nguyệt cầm thảm
thiết người ơi!
Khói cay giọt nến tuôn
rơi
Mưa thu lả tả tình
trôi sông hồ...
14.1.2012 Lu Hà
Tình Vạn Dặm
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Thế Vẫn Còn Chưa Đủ
Tình vạn dặm theo về
phố cũ
Sài Gòn đang giấc ngủ
ban trưa
Âm thầm chìm dưới cơn
mưa
Bước chân vội vã âu sầu
nôn nao
Lòng nặng trĩu đường
xưa tơ liễu
Bỗng hiện về một thuở
xa xôi
Hững hờ tóc phủ buông
lơi
Áo em màu tím chơi vơi
não nề
Thế chiến quốc ê chề
lê bước
Bụi hồng bay chẳng xước
thịt da
Lòng người lữ khách
xót xa
Hồn nàng theo gió
phong ba nghẹn ngào
Chân cầu nhỏ lững lờ
chảy xiết
Lá thu rơi tha thiết
thủy triều
Liêu xiêu bóng đổ tiêu
điều
Mưa càng nặng hạt tình
yêu nhạt nhoà
Tôi trở lại căn nhà xơ
xác
Em bây giờ tóc bạc hoa
râm
Giật mình thảng thốt
hoá câm
Lòng tôi chết lặng tái
bầm thịt da
Môi lập cập bơ phờ ảm
đạm
Em nhìn tôi thăm thẳm
trời sao
Bao đêm mất ngủ bóng mờ
Tình ta chưa đủ tiếng
gà sang canh...!
10.10.2011 Lu Hà
Tình Yêu Đã Chết
hoạ thơ Mai Hoài Thu
Một vết thương lòng em
ngác ngơ
Dao căm cắt lạnh gió
hoang vơ
Xa nhau vĩnh viễn đừng
quay lại
Giận để ngàn thu hận
thẫn thờ
Ta hãy quên đi bao mộng
mơ
Gặp nhau hờ hững đến
bao giờ
Héo hon giá lạnh bên bờ
suối
Gió thoảng hồn trôi
thân xác xơ
Nghiã điạ tình yêu
hương khói vô
Hoàng hôn ghẻ lạnh nét
mai khô
Suối vàng tình ảo đừng
nhung nhớ
Thân xác hồn ma chẳng
xoá mờ
Bể thảm bi ai khỏi đợi
chờ
Tình yêu đã chết xót
trong thơ
Bởi vì oan trái không
duyên phận
Ngao ngán trần gian một
kiếp khờ…
21.7.2009 Lu Hà
Tơ Vương Mãi Hoài
chuyển thể thơ Mai
Hoài Thu: Khát Vọng
Anh vẫn nhớ cùng em ly
rượu
Đêm bớt sầu chan chưá
tình ta
Hồn ơi! Xin cứ tìm
nhau
Đừng ai oán nưã mà đau
cõi lòng...
Hãy xoa dịu bi thương
sầu muộn
Những thăng trầm lận đận
tình trường
Phút giây hạnh phúc
yêu đương
Đôi ta ôm chặt thiên
đường mộng mơ
Mưa tấm tức thấm bao
nghiệt ngã
Cuộc tình xa đắng quá
chưa phai
Giọt sầu chuỗi ngọc trần
ai
Phận em bạc bẽo đêm
dài canh thâu
Hồn đừng khóc xót xa
khổ não
Trái tim đau trăm ngả
cuồng điên
Phải chăng tiền định
vô duyên
Kiếp này em chịu triền
miên dãi dầu...
Trời lồng lộng trên
cao nào biết
Gió trăng kia thảm thiết
trào dâng
Mắt đen sâu thẳm thâm
quầng
Tâm can nhầu nát lỡ
làng dở dang
Hồn thơ lụy như đang dạo
bước
Hát cho nhau khúc nhạc
nghê thường
Năm canh dào dạt làn
hương
Ngọt ngào khao khát tơ
vương mãi hoài...
25.11.2011 Lu Hà
Tôi Phải Lòng Tiên
Dạo này Tiên đón tôi
luôn
Xôn xao bồng đảo chập
chờn vóc mây
Vu Thần hạ cố mấy nơi
Đào nguyên nếm trải trần
ai lạ lùng
Nhớ cô tiên nữ má hồng
Từng đêm thổn thức mặn
nồng ái ân
Thơ văn thù tạc ân cần
Dạt dào lục bát nỉ non
theo giòng
Cột buồm no gió lên
căng
Thuyền tôi lướt sóng
mênh mông trường tình
Cung đàn dìu dặt thâu
canh
Gần kề hạ giới thiên
đình thì xa
Sáng ra tỉnh mộng bơ
vơ
Bâng khuâng mượn bút
ngẩn ngơ tư tình!
Phải lòng tiên nữ non
xanh
Trần gian bạc bẽo phận
mình lênh đênh!
2.1.2011 Lu Hà
Trách Nàng Xuân
"Hoa xuân chưa nỡ sao tàn uá
Để lại trong tim vạn cổ sầu..."
Xuân vẫn là xuân ngàn thế kỷ
Tình xuân chan chưá gió trăng
mơ...
Có người thiếu phụ thương xuân
khóc
Giọt lệ đầy vơi má ướt nhoà
Xuân đến xuân đi xuân bạc bẽo
Mỗi năm vương nặng mối tương tư
Xuân cuả mọi người xuân cuả ta
Mà sao mây gió hững hờ qua
Cho xuân buồn tủi bao thương nhớ
Trằn trọc năm canh một cánh đào..
Xuân đã đến rồi em thấy không?
Cùng anh nâng chén rượu tang bồng
Hoa tiên bút tích hồn thu thảo
Gửi lại cho đời bao mến thương!
21.1.2011 Lu Hà
Trái Mận Già
hoạ thơ Mai Hoài Thu:
Vội Già
Lác đác trời mây hạt
móc sa
Đạo tràng lần bước với
người ta
Nhạn bay trước cưả sầu
bi lụy
Hoa rũ sau vườn giọt lệ
xa
Ngày tháng nôn nao kià
tết đến
Thời gian lạnh lẽo gió
xuân qua
Quay đi ngoảnh lại ồ
chóng thật
Chín vội làm chi trái
mận già?
9.11.2011 Lu Hà
Trăng Tình Gió Bay
cảm tác thơ Mai Hoài
Thu: Khép Cổng
Sáng nay ngủ dậy như
mơ
Thướt tha bóng liễu đi
vào đi ra
Hẳn rằng nàng lại nhớ
ta
Hai bên hàng xóm la đà
trời mây...
Đôi ta cùng lưá bạn bầy
Thân nhau từ thuở
tháng ngày ấu thơ
Từ khi lớn trái hồng
đào
Cha nàng xây bức tường
rào cản ngăn
Duyên thiên định mệnh
nhân gian
Biết bao lận đận muôn
vàn khổ đau
Bây giờ đã cuối muà
thu
Lá rơi xào xạc chân cầu
người ơi!
Mưa phùn gió bấc tả
tơi
Cưả rèm buông xuống lệ
rơi mấy hàng
Muà xuân năm ngoái rộn
ràng
Bướm ong khao khát
lòng nàng nôn nao
Bồn chồn phải biết làm
sao?
Hay ta phá cổng xông
vào với em
Cùng nhau dạo khúc êm
đềm
Hồn thơ vi vút từng đêm
dạt dào
Trải bao năm tháng đợi
chờ
Buồng cau mấy trái lá
trầu uá xanh
Cha còn kén cá chọn
canh
Lỡ làng đôi lưá trăng
tình gió bay...
28.11.2011 Lu Hà
Tri Kỷ Than Ôi
cảm tác thơ Mai hoài
Thu: Ai Người Tri Kỷ?
Ai người tri kỷ với
Thu?
Thuyền quyên yểu điệu
trơ vơ má hồng
Thương em trăm nỗi đoạn
trường
Lênh đênh biển cả theo
dòng tương tư
Tháng năm mưa dãi nắng
rầu
Có ai tri ngộ tương cầu
nỉ non?
Sông Hương nao nức
sóng cồn
Chân trời Mỹ Quốc
vương buồn cố nhân
Sớm khuya lặn lội kiếm
ăn
Chân cò cánh vạc chưá
chan mẹ hiền
Khổ đau oán trách nhân
duyên
Phải chăng tiền định
buồn phiền em tôi
Thắng thua là một trận
cười
Miả mai canh bạc sòng
đời đỏ đen
Số em lận đận đã quen
Nào thơ nào nhạc triền
miên thiệt thòi...
Dụ em vào bẫy theo đòi
Cướp không trắng trợn
đười ươi lạc loài...
Tìm người tri kỷ than
ôi!
Như sao buổi sớm chơi
vơi ma chiều
Em tôi đau khổ đã nhiều
Hồng nhan bạc mệnh
tiêu điều hoàng hôn!
3.2.2012 Lu Hà
Trí Tưởng Mênh Mông
tặng nữ Thi Sĩ Mai
Hoài Thu
Hoài Thu trí tưởng
mênh mông
Tóc mây một dải dặm
trường trần ai
Thướt tha yểu điệu
chương đài
Con nhà nho giáo canh
dài thở than
Trách mình phận bạc trầm
luân
Phong ba bão táp muôn
vàn trải qua
Văn chương nết đất
thói nhà
Theo nghề sư phạm nhạt
nhoà lệ rơi
Lang thang đất khách
quê người
Học hành đỗ đạt cơ
ngơi tiền đồ
Nắng mưa dầu dãi má
đào
Tâm tư vời vợi ngọt
ngào tình thơ
Chưa ra Hà Nội thủ đô
Thu về cúc nở hồn mơ
chân cầu
Hồ Tây chan chưá hàng
cau
Rượu tràn Trúc Bạch
mái nhà rêu phong
Tràng Tiền Bát Cổ chợ
Đông
Ba mươi sáu phố má hồng
phôi phai
Hồn thơ lã chã canh
dài
Hàng hiên tí tách vơi
đầy Hoài thu!
8.11.2011 Lu Hà
Trọn Đoá Hoa Lòng
Ra vào anh cứ nhớ em
Tình anh sông nước êm đềm chảy
xuôi
Phải chăng duyên nợ luân hồi
Tâm hồn thi sĩ u hoài chiều thu
Phải chăng dang dở kiếp nào?
Ngậm ngùi than thở chuyến đò tình
chung
Phải chăng sóng gió phũ phàng?
Cung đàn lạc điệu tơ chùng phím
loan
Lỡ làng sáng tối nỉ non
Ngóng trông gió thoảng trăng ngàn
mây bay
Thương con nhạn trắng lẻ loi
Phong thư buộc chỉ mấy lời tri âm
Hạt gieo đúng chỗ nảy mầm
Mưa ngâu thấm đất từ tâm thắm hồng
Mong sao trọn đoá hoa lòng
Cuả người lữ khách tha hương xứ
người!
26.12.2010 Lu Hà
Trống Trải Trăng Ngà
cảm tác thơ Mai hoài
Thu: Cõi Vắng
Lặng im nghe tiếng gió
ru
Hương nồng nhung nhớ gửi
sầu ngàn mây
Chăn hồng chếnh choáng
cơn say
Cuộc tình tê dại đong
đầy ba thu...
Chơi vơi ôm ấp bóng mờ
Trái tim vụt cháy tàn
tro bụi mù
Muộn phiền bao nỗi lo
âu
Khóc cười ghê rợn chân
cầu hồn ma...
Tháng ngày lặng lẽ đớn
đau
Tình hờ khơi lại xa
xưa chập chờn
Khứ lai bấu víu trào
tuôn
Mười hai năm đã sóng cồn
biển dâng...
Mỗi đêm tiếng quạ còn
vang
Đâu còn mật ngọt đá
vàng thủy chung
Lênh đênh giông bão trập
trùng
Yêu thương trĩu nặng
cánh rừng hoang vu...
Một đời sương khói âm
u
Hồn đau liệm kín nấm mồ
cỏ lau
Vô duyên nhạt nhẽo tiếng
ca
Mông mênh trống trải
trăng ngà mờ soi...!
5.2.2012 Lu Hà
Từng Đêm Nhớ Em
Từng đêm anh viết cho em
Nỗi niềm anh rót trái tim hồng hào
Lâm ly như chén rượu đào
Suối nguồn vô tận rì rào gió thông
Tình anh vượt cả biên cương
Ngàn năm lễ giáo thủy chung vô thường
Nôn nao dào dạt trùng dương
Lênh đênh biển cả bốn phương vẫy
vùng
Thuyền ai say sóng mênh mông
Bồng bềnh hoang đảo tha hương hỡi
người
Hồn anh theo áng mây trời
Lang thang khắp chốn tìm nơi em chờ
Kiếp này nếu chẳng có nhau
Nghìn thu em nhớ bến đò trần gian
Sáng soi đã có trăng ngàn
Ở đâu khắc đá muôn vàn ái ân
Canh khuya ngọn nến đã tàn
Lòng còn hiu hắt thở than vắn dài!
31.12.2010 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen